Tổng đài bán hàng Mua Hàng : 0936652727 Tư Vấn: 0982372727
Tư vấn chọn hoa tươi
* Bạn có thể gọi nhanh cho chúng tôi theo số 0936 65 27 27 để đặt hoa theo thiết kế riêng
Tư vấn chọn hoa tươi
* Bạn có thể gọi nhanh cho chúng tôi theo số 0936 65 27 27 để đặt hoa theo thiết kế riêng

Hỗ trợ trực tuyến

0936 65 27 27 0982 37 27 27

Tìm Kiếm Shop hoa 360


FanPage FaceBook
Thư viện hình ảnh
Chuyện tình các loài hoa
Loài hoa không tên
1.
Tôi đang đứng ở một nơi mà chính tôi cũng không thể nhận ra . Dưới chân tôi là một mảng sáng màu trắng chói lóa , còn xung quanh chỉ là một màn đêm u tối . Tôi hoảng hốt quay đầu lại , cố tìm kiếm một chút ánh sáng lẻ loi đâu đó trong bóng đêm sợ hãi . Nhưng thoạt nhiên không có. Tôi tuyệt vọng ngồi thụp xuống và khóc , những giọt nước mắt cứ trào ra trong vô thức rồi chợt vỡ òa , từng tiếng nấc nghẹn như va đập vào màn đêm đen ... vỡ tan thành từng mảnh vụn . Qua màn nước mắt , tôi có cảm giác như mình có thể nhìn thấy dược cả những phâ tử khí nhỏ bé đang bủa vây . Và rồi ... ở một nơi xa lắm ... tôi nhìn thấy ba ...
Tôi hoảng hốt gọi với :
- Ba!..ba!..!
Ba nhẹ nhàng bước đến , vãn khuôn mặt ấy , vẫn những nếp nhăn nhàn nhạt xếp đều trên trán và hai bên khóe mắt như lần cuối cùng tôi nhìn thấy ông . Ba đặt vào tay tôi một chậu hoa nhỏ , nhìn tôi một lúc rồi quay lưng bước đi . Tôi đuổi theo nhưng chẳng còn thấy ba đâu , ông đã đi ... đã bỏ rơi tôi ở nơi này...
Một cậu bé khoảng 5 tuổi , chợt đánh rơi quả bóng nhựa màu cam bên chân tôi , cậu chạy nhanh tới nhặt trước khi tôi định cúi xuống giúp . Rồi cậu bé đó lại theo những vòng lăn tròn của quả bóng biến mất vào màn đất.
Khuôn mặt bầu bĩnh ấy ... tôi đã từng nhìn thấy ... cách đây rất lâu ... đúng rồi , là anh trai tôi khi còn bé . Đôi chân tôi như ngã khuỵu xuống , không nhấc nổi ... Anh tôi mất cách đay 12 năm.
Và rồi một người con trai bước đến với dáng cao và gầy nhưng tôi không thể nhìn rõ khuôn mặt . Cậu ấy nắm lấy tay tôi và đỡ tôi dậy . Cảm giác gần gũi đến lạ kì . Tôi cứ tường mình đã đến một nơi để bám víu , một người để yêu thương , một hạnh phúc để mỉm cười ... nhưng rồi cậu ấy lại tàn nhẫn buông tay . Tôi cố níu lại nhưng cậu ấy đã tan thành làn khói mỏng xốp hòa lẫn vào không khí ... ngay trước mắt ...
Ôm vào lòng chậu hoa ba tặng . Tôi khóc . Những giọt nước mặt rơi trên cánh hoa mỏng manh . Một loài hoa tôi chưa từng biết tên . Tại sao tất cả mọi người lại bỏ rơi tôi bơ vơ giữa thế giới này ... Tại sao ?
- Vũ ! Cậu trả lời tớ đi – tôi hét lên
Và tiếng hét làm tôi tỉnh giấc ...
Thì ra tất cả chỉ là giấc mơ ...
Tôi bật màn hình điện thoại , đã 2 giờ sáng , không thể ngủ được nữa , lau vội những giọt mồ hôi ướt đẫm trên trán , tôi nhẹ nhàng bước đến bên cửa sổ . Trăng hôm nay thật đẹp , rọi xuống mắt đất những ánh sáng lung linh huyền ảo . Tôi nhắm mắt và ngửa cô lên , hít căng lồng ngực hương thơm dìu dịu của loài hoa nở muộn về đêm thoang thoảng trong làn gió mát...
Không hiểu sao tôi bỗng nhớ cậu ấy ...
Một giấc mơ vừa mới đây thôi mà sao xa xôi quá , những nhịp đập khe khẽ của trái tim chợt chìm vào hư vô . Tôi hoảng hốt kiếm tìm ... một khuôn mặt không hình dung rõ trong những giấc mơ được ghép lại từ những mảnh vỡ của nỗi nhớ không tên . Tôi hoảng hôt kiếm tìm ... một cái tên đã không còn thuộc về tôi . Đôi lúc tôi buột miệng bật gọi, nhưng rồi mở mắt ra mới biết quanh tôi là nỗi trống vắng mơ hồ ...
Chỉ còn đó .. loài hoa không tên vẫn lặng lẽ tỏa hương dịu nhẹ , len lỏi vào trái tim tôi . Đau nhói.
 
Hoa Dạ Lan Shophoa360
 
2.
Tôi quen Vũ trên một mạng xã hội , chỉ là hai người xa lạ vô tình bắt chuyện với nhau . Nói chuyện thân mật vài lần rồi kết bạn và dần dần trở thành bạn thân . Cả hai bằng tuôi nhau lại có nhiều điểm chung nên rất dễ nói chuyện , hầu như vào mỗi buổi tối . Chúng tôi nói về mọi thứ: những bài học , những bản nhạc , sở thích và cả ước mơ . Thỉnh thoảng cả hai lại cùng nhau giải những bài Hóa khó nhằn , bình phẩm về một tác phẩm văn học hay giải những câu đố vui ... Cậu ấy lúc nào cũng đem lại cảm giác thoải mái và dịu nhẹ như những bản nhạc êm đềm của Trịnh Công Sơn mà tôi thường nghe...
Đôi lúc , có những điều tưởng chừng như chỉ thuộc về thế giới ảo lại mang đến cảm giác thực sự an toàn . Một giây nào đó , tâm hồn tôi gợi lên những tìm cảm nhẹ nhàng , bình yên mà ngỡ như trong cuộc đời thực chưa bao giờ tôi có được những rung cảm ấy .
Vũ là người đầu tiên mà tôi có thể chia sẻ tất cả những niềm vui , nỗi buồn , những kí ức đau khổ của những năm tháng tuổi thơ...
Tôi kể cho cậu ấy về một chậu hoa nhỏ đặt trước cửa sổ . Đó là món quà sinh nhật năm tôi 10 tuổi mà ba tặng . Một loài hoa rất đẹp mang màu của hoa Oải hương và chỉ nở về đêm như loài Dạ lan . Lúc ấy , tôi hỏi ba về tên của loài hoa đó , ba chỉ lắc đầu , ba bảo nó nằm khuất trong góc nhỏ của một cử hàng hoa , vì ban ngày nó không nở hoa nên chẳng bắt mắt mấy nhưng ba thấy đặc biệt nên mua nó về ...
Nhưng ngày đó , cô bé ngây thơ – là tôi , đã không biết rằng , đó là món quà sinh nhật cuối cùng mà ba tặng tôi . Không lâu sau đó , ba mẹ chia tay , tôi nắm lấy tay mẹ rời xa ngôi nhà nhỏ của gia đình gắn bó suốt những năm tháng cuộc đời , cùng với chậu hoa ba tặng
Từ đó mẹ con tôi mất liên lạc với ba. Tôi chăm sóc cậu hoa ấy như để tìm lại hình bóng của ba , để an ủi tuổi thơ của mình . Đã có lần tôi định đặt lên cho nó nhưng rồi lại thôi , cứ gọi nó là “Không Tên”!
Tuổi thơ tôi ... mất đi người anh trai yêu quý nhất rồi ba lại rời xa . Như một đứa bé tư kỉ , tôi khép chặt cánh cửa của tâm hồn mình ... cho đến khi gặp cậu ấy . Vũ đã đem đến cho tôi cái nhìn lạc quan vào cuộc sống , dạy tôi cách sống yêu thương và ước mơ nhiều hơn về tương lai . Cậu ấy như một tia nắng ấm áp làm tan chảy bông tuyết giá băng ngự trị trong tâm hồn tôi . Vũ đã từng hứa “dù cả thế giới này bỏ rơi cậu thì hãy nhớ rằng tớ mãi mãi là bạn của cậu !- và tôi tin vào điều đó .
Nhưng rồi một ngày cậu ấy bỗng hỏi tôi :
- Nếu ... giả sử tớ biến mất thì sao ?
- Tớ nghĩ không có ngày đó đâu , cậu đã hứa mà !
- Nếu tớ không có cách nào làm khác được
- Lí do ?
- ..... – cậu ấy im lặng
- Tớ sẽ giận cậu lắm đấy , nên cậu dừng ý nghĩ đó lại đi ! – Tôi nói và chìa ra cái icon cười toe.
Nhưng như một sự nhạy cảm rất riêng của tâm hồn . Tôi biết đấy không phải là một câu hỏi vu vơ
 
3.
Và rồi , cậu ấy biến mất thật . Tôi cố lục lại bộ nhớ nhưng chỉ đành thất vọng vì những gì tôi biết về cậu ấy chỉ là nick , tên , tuổi và số điện thoại. Tôi online và để lại tin nhắn nhưng không thấy cậu ấy trả lời . Tôi gọi vào di động của cậu ấy mỗi ngày nhưng chỉ nghe thấy giọng của chị nhân viên tổng đài và sau đó là một chuỗi tiếng tút dài tưởng chừng như vô tận. Thực sự , tôi rất giận cậu ấy , nhiều hơn là tôi tưởng . Tôi không thể tin Vũ là người như vậy.
Một lần nữa , tôi lại cố gắng vượt qua giai đoạn khó khăn , cảm giác cô đơn và bị bỏ rơi lại ùa về ...
Nhưng cũng chính lúc đó tôi mới phát hiện ra .. cậu ấy rất quan trọng với tôi . Nỗi nhớ cứ bám víu lấy tâm tôi mọi lúc mọi nơi . Trong những quyển sách mà tôi đọc , trên con đường tôi đi , mỗi món ăn mà tôi nấu và cả những giấc mơ nhuốm màu kí ức...
 
4.
Sáng chủ nhật , bầu trời đen xám xịt , trận mưa rào từ đêm qua vừa ngớt . Tôi lặng ngắm những giọt sương long lanh đọng trên những bông hoa bé xíu trước cửa sổ , cảm nhận làn không khí dịu nhẹ , thanh sạch đến lạ lùng . Chợt chiếc điện thoại réo nhạc làm tôi giật mình .
Là tin nhắn của Ngọc Linh : “ Ra nhà sách với tớ đi , ngày mai là sinh nhật Hải , tớ muốn mua một quyển sách làm quà”
Đắn đo một chút tôi nhắn lại : “ Ừ , cũng được” – không nên ở nhà khi tâm trạng không tốt , biết đâu lại tìm cho mình một cuốn sách hay .
“ Okie , bạn yêu ! 5 phút nữa chờ tớ dưới nhà”
Linh là cô ban học chung với tôi từ năm lớp 6 , lên cấp 3 , hai đứa lại cùng vào một lớp nên có lẽ trong đám bạn ít ỏi của tôi , Linh là đứa thân thiết nhất . Nhưng lúc tôi định mở rộng cánh cửa đón bạn ấy vào , lúc tôi nghĩ mình đã có một người bạn bên cạnh để sẻ chia , tôi không còn phải cô đơn . Thì ... Linh giới thiệu Hải với tôi – cậu bạn gà bông bí mật từ rất lâu giờ mới tiết lộ .
Cảm giác hụt hẵng và hơi buồn . Tôi đã tự nhốt mình trong phòng , vùi đầu vào đống Đôrêmon , đọc ngấu nghiến , nguyên ngày hôm đó .
Dường như sau những sự việc xảy ra , sau mớ hỗn độn của tâm tư . Tôi trở nên dè dặt với mọi thứ . Tôi cẩn trọng khi trao đi niềm tin và cũng cẩn trọng khi đón nhận niềm tin ...
Linh dạo quanh những dãy sách , thỉnh thoảng cầm lên một cuốn , lật giở vài trang rồi mỉm cười thích thú nhưng rồi thở dài vì không biết “bạn ấy” thích cuốn nào nhất
Lúc ấy , tôi chọn cho mình một cuốn có tựa đề “ Thiên đường bình yên” của Nicholas Sparks , có thể cảm giác đó là thứ tôi cần lúc này .
Dạo qua quầy báo và tạp chí , tôi cầm lên quyển báo học trò . Nhè nhẹ lật giở từng trang , đọc lướt qua một số teenstory đặc sắc nhưng rồi đôi mắt tôi chợt dừng lại ở mục SMS , ngắm nghía một tin nhắn từ cậu bạn có tên viết tắt là T.M.V đến Loaihoakhongten@... – Ơ ! đây ... đây là email của tôi mà . Một chút cảm xúc là lạ len lên , tôi cầm tờ báo lên đọc mà không muốn tin vào mắt mình.
“Như à ! Tớ xin lỗi vì đã không giữ lời hứa mặc dù từ tận trái tim , tớ không muốn điều đó xảy ra . Tớ xin lỗi , xin lỗi Như nhiều lắm . Tớ không muốn nói trước vì tớ sợ Như sẽ buồn và lo lắng cho tớ nhiều . Tớ đã đi du học , ở một nơi rất xa lạ mà tớ chưa từng đặt chân đến . 5 năm không dài nhưng cũng chẳng phải là ngắn . Tớ không muốn Như cứ buồn vì tớ , cứ chờ đợi tớ. Như à , bên cạnh cậu còn rất nhiều người đáng để cậu yêu thương hơn tớ nhiều , cuộc sống còn nhiều điều đẹp đẽ để hi vọng .
Tạm biệt ! “ Loài hoa không tên” ! Dù cách cậu nửa vòng trái đất nhưng trái tim tớ mãi mãi không bỏ rơi cậu .Đừng khóc , hứa với tớ phải học cách mỉm cười nhé!”
- T.M.V là viết tắt tên của Vũ ... Chẳng lẽ, cậu ấy ...
“ Cộp” – cuốn báo trên tay tôi rơi xuống sàn nhà. Cảm giác rõ ràng thứ gì đó vừa thắt lại trong tim. Cơn gió lạnh thổi qua. Những hạt mưa bắt đầu rơi nặng hạt . Mưa! những giọt mưa lăn trên má , thấm vào trái tim . Lạnh buốt.
- Như ... Như – tiếng gọi của Ngọc Linh từ phía sau
Nhưng tôi không dừng lại , cứ thế chạy trong mưa . Tôi không biết mình đang chạy đi đâu .... Là tôi đang cố trốn tránh , có thoát ra khỏi sự thật đau lòng . Và rồi khi có cảm giác mưa không còn rơi xuống vai áo , tôi ngước lên . Linh đã đứng đó che ô cho tôi tự lúc nào . Cô không hỏi dồn dập những câu như “ Vì sao lại khóc ?” hay “ Có chuyện gì?” ... như người ta thường làm để thỏa mãn trí tò mò ngay lúc đó . Linh nhẹ nhàng đỡ tôi dậy , khi đã thấy khá hơn một chút tôi tự bước đi , tôi cố ý né xa người Linh vì sợ cả người đang sũng nước của tôi sẽ làm ướt áo cô bạn . Có lẽ hiểu điều đó , Linh cụp ô lại và cùng tôi bước đi dưới mưa ...
Một cảm giác ấm áp nhẹ nhàng thấm vào tâm hồn, giây phút ấy tôi bình tâm lại và hiểu, bên cạnh mình còn có những người bạn thực sự yêu thương tôi mà lâu nay tôi đã không nhận ra.
Tối đó tôi bị sốt cao và chìm vào giấc ngủ mệt mỏi tự bao giờ, lúc tỉnh dậy giữa đêm khuya , tôi thấy mẹ đang gối đầu lên bàn học của tôi , và ngủ bên cạnh bát cháo đã nguội
Khóe mắt tôi chợt cay . Bất giác , một giọt nước mắt trào ra ...
 
5.
Thời gian trôi qua...
Tôi đã không còn nhớ Vũ nhiều như trước . Tôi học cách chấp nhận sự ra đi của cậu ấy . Một cách nhẹ nhàng . Bởi cuộc sống ảo dù gần gũi đến mấy rồi cũng phải quay về vạch xuất phát của nó . Nhưng tôi vẫn cảm ơn Vũ rất nhiều vì cậu ấy đã giúp tôi nhận ra nhiều điều đẹp đẽ của cuộc sống thực . Tại sao tôi cứ phải kiếm tìm đâu cho xa xôi một bóng hình mà không biết rằng bên cạnh tôi luôn có một người bạn tốt luôn sẵn sàng bờ vai tôi dựa vào , một người mẹ luôn mở rộng vòng tay đón tôi vào lòng . Và tôi hiểu rằng : tôi – không – còn – cô – đơn !
Một chiều dịu êm , dưới những tia nắng nhỏ của mặt trời , tôi thấy , những bông hoa xinh xắn trước khung cửa sổ khẽ hé nở...
 
 
Băng Ân
CÁC TIN TỨC KHÁC:
Chuyện tình cao đẹp của hoa bất tử Những chuyện tình cảm động từ các loài hoa Sự tích thú vị về Hoa Thạch Thảo Nhẹ nhàng như cúc họa mi Loài hoa không tên Mối tình bất diệt về Hoa Dã Quỳ Em chỉ là công nhân Vẫn yêu màu tím hoa Lục Bình Chôn dấu một tình yêu
Giao hàng miễn phí: 0936 65 27 27