Tổng đài bán hàng Mua Hàng : 0936652727 Tư Vấn: 0982372727
Tư vấn chọn hoa tươi
* Bạn có thể gọi nhanh cho chúng tôi theo số 0936 65 27 27 để đặt hoa theo thiết kế riêng
Tư vấn chọn hoa tươi
* Bạn có thể gọi nhanh cho chúng tôi theo số 0936 65 27 27 để đặt hoa theo thiết kế riêng

Hỗ trợ trực tuyến

0936 65 27 27 0982 37 27 27

Tìm Kiếm Shop hoa 360


FanPage FaceBook
Thư viện hình ảnh
Chuyện tình các loài hoa
Nhẹ nhàng như cúc họa mi

Tháng 12 lại đến, cái tháng với mùa đông se lạnh khiến cho đôi lứa muốn nắm chặt tay nhau. Nhưng đối với Hà Phương thì tháng 12 là tháng của kí ức, tháng của những kỉ niệm khó quên và mỗi năm cứ mùa Noel gõ cửa là Hà Phương lại chênh vênh một cõi.

Còn nhớ mùa đông năm nào, Hà Phương và Duy Khoa say mê trong niềm hạnh phúc vô bờ bến. Hai người trao cho nhau tình nống ấm và hứa hẹn những điều ước vọng trong tương lai. Hà Phương yêu cái chân thật của Duy Khoa – một người đàn ông đúng theo hình mẫu mà cô mơ ước từ phong độ, đẹp trai đến vẻ điềm đạm, lịch sự. Hà Phương – một cô gái bướng bỉnh, đôi mắt buồn vời vợi sau những vấp ngã của cuộc đời. Ngay từ cái nhìn đầu tiên, Duy Khoa đã chết mê, chết mệt cái ánh mắt vô hồn nhìn xa xăm của cô nàng, để rồi mỗi đêm, Duy Khoa đều tơ tưởng đến đôi mắt ẩn chứa nhiều điều mơ hồ của cô nàng. Đối với Duy Khoa, Hà Phương là một cô gái ẩn chứa nhiều điều bí ẩn, nhiều tâm tư mà anh muốn khám phá còn đối với Hà Phương, Duy Khoa như một tấm gương phản chiếu vào cuộc đời của cô, anh vừa là người đàn ông có thể cho cô chỗ dựa để vững bước trên đường đời đầy chông gai, vừa là người mang đến cho cô nhiều niềm vui sự bất ngờ để thấy cuộc sống còn nhiều điều thú vị.

Hai con người trái ngược nhau ngỡ như đối lập nhau, ấy thế là cả hai có thể dung hòa và mang đến một tình yêu đẹp. Mỗi ngày Duy Khoa đều chờ Hà Phương ở một góc quán cà phê Tím sau những bộn bề trong cuộc sống và mỗi lần gặp nhau cô đều hạnh phúc đón nhận bó hoa cúc họa mi trắng muốt và mảnh dẻ. Đối với Hà Phương, tình yêu họ nhẹ nhàng như những cánh hoa và tinh khôi như chính màu trắng của loài hoa này.

Quán cà phê Tím với khoảng không tím lịm bao trùm, chiều hoàng hôn lãng đãng ngoài kia, vẫn bó hoa cúc họa mi trắng toát trên tay, vẫn ly Capuchino nóng hổi, vẫn khung cửa lồng lộng gió hoang vu nhưng người thì chỉ có một. Mới hôm nào bàn tay nóng ấm của Duy Khoa còn luồn vào kẽ tay Hà Phương để sưởi ấm khi hơi lạnh mùa đông phẳng phất nhưng giờ đây, trong cái khoảng lặng vô hình này, Hà Phương chỉ còn một mình đối diện với tất cả. Một chút gì đó hoang mang, một chút thương, một chút nhớ, một chút khắc khoải để làm nên một khoảng trống rỗng toác trong tim.

nhe-nhang-nhu-cuc-hoa-mi-shohoa360

Duy Khoa đã đi, đi về một nơi xa tận chân trời, cách nhau cả nửa vòng trái đất để lại Hà Phương với bao nổi nhớ, sự dày vò đến tê tái. Cúc họa mi trong mảng vườn nhà Duy Khoa vẫn nở rộ theo từng mùa. Phố Hà Nội những ngày đầu tháng 11 ngập tràn màu trắng muốt của cúc họa mi. Ở đâu đó trên góc phố xưa cũ, Hà Phương vẫn nghe đâu đây tiếng lòng thổn thức bởi những tiếc nuối, sự dằn vặt và cả những nổi lòng tái tê xen lẫn.

Hà Phương yêu Duy Khoa đến mức chết đi sống lại, yêu như thể chưa bao giờ được yêu nhưng rồi có một ngày, Hà Phương quẳng cái tình yêu ấy vào một góc bởi sự xa cách, sự lạnh lẽo ngày một tăng của cái tình Duy Khoa gửi đến cho cô. Ba năm – khoảng thời gian không dài nhưng cũng không đủ ngắn để cả hai muốn ném bỏ đi tình yêu là có thể bỏ được. Ba năm với những kí ức đong đầy, những kỉ niệm có thể chất thành sông, thành núi. Thế nhưng, kỉ niệm nào cũng có thể phai nhạt khi lòng người không còn nồng ấm như xưa. Mỗi ngày thiếu đi tin nhắn hò hẹn, mỗi tuần bẫng đi cuộc gọi để rồi mỗi tháng là sự xa cách. Cả Duy Khoa và Hà Phương đang cố nắm cái tình yêu ấy nhưng dường như, có một khoảng trống vô hình cứ đẩy họ ra xa mãi. Một trong hai người không phải là người phản bội đối phương, vẫn còn cái tình nồng ấm mỗi lần môi kề môi, tay nắm chặt tay nhưng hễ cứ xa là xa mãi. Dường như có một cơn gió vô tình nào cứ đẩy họ ra xa, Duy Khoa cứ chạy theo những dự án, những cung đường hướng đến sự thành công trong sự nghiệp còn Hà Phương thì vẫn miên man trong những suy nghĩ, vẫn đau đầu với mớ công việc tẻ nhạt hằng ngày. Hai người hai phương, có lúc nhìn lại thấy hai người như một tình bạn thì đúng nghĩa hơn.

Mùa Đông chớm lạnh, Hà Phương tặng cho Duy Khoa món quà sinh nhật cuối cùng rồi lặng lặng rời khỏi cuộc sống của anh. Quyết định rời xa Duy Khoa là một sự lựa chọn quá ư là khó khăn với cô nhưng vì tổn thương với cách mà anh đối xử với mình, Hà Phương đã mạnh mẽ ra đi bỏ lại sau lưng niềm tin đã vụn vỡ sau những tháng ngày bị Duy Khoa lãng quên. Trong tình yêu, sự im lặng và lãng quên nhau thật sự là đáng sợ biết nhường nào. Hai người cứ đi bên lề cuộc sống của nhau nên chọn cách xa cách đôi khi lại là cách tốt nhất. Nghĩ vậy nên Hà Phương nhẹ bẫng trong lòng khi quay lưng và nhìn những đóa cúc họa mi nở rộ trên con đường cô bước đến tự nhiên cô thỏa nguyện cho những điều mình chọn lựa.

nhe-nhang-nhu-cuc-hoa-mi-shophoa360

….

Không phải sự chọn lựa nào cũng đúng và trọn vẹn nên con người mới hay tiếc nuối cho nhưng gì mình làm. Nếu như ngày đó, cả Duy Khoa và Hà Phương thật sự níu giữ nhau, thực sự cần nhau thì có lẽ bây giờ hai người đã cùng chung một mái nhà. Sau này khi biết ra sự thật, Hà Phương mới chợt “ngớ” ra nhiều điều. Sở dĩ ngày ấy, Duy Khoa chọn cách im lặng với Hà Phương để tạo nên điều bất ngờ cho cô, anh đã lẳng lặng tìm mua cặp nhẫn cưới mà bấy lâu nay cô ao ước có được, đã chuẩn bị chu toàn mọi điều để có một cái đám cưới như mơ để tặng cô. Nhưng sau những ngày tháng vật vã với nỗi cô đơn trong chính tình yêu của mình, Hà Phương đã ngộ nhận tất cả. Khi mọi thứ đã được Duy Khoa chuẩn bị kĩ càng và mang đến cho Hà Phương sự bất ngờ thì mọi thứ đã đổ bể. Ngày anh tìm đến căn phòng Hà Phương với bó hoa cưới bằng cúc họa mi và cặp nhẫn cưới trên tay thì mọi thứ đã là quá khứ, Hà Phương đã đi, số điện thoại quen thuộc đã không còn liên lạc được. Hẫng! Một cảm giác bất lực tràn khắp con người anh, biết tìm đâu một Hà Phương mà anh đã yêu suốt ba năm nay không hề ngừng nghĩ, biết tìm đâu tình yêu mà anh đã liều mình đặt cược? Bởi anh đặt quá nhiều niềm tin vào Hà Phương, cứ ngỡ với một tình yêu vững chặt mà anh cố vun đắp trong những năm qua không dễ bị sụp đổ bởi những khoảng lặng.

Hai con người, hai sự lựa chọn để cuối cùng đánh rơi đi tình yêu mà hai người đã vun vén và trải qua trong một thời gian dài đến thế. Ngày Hà Phương đi, Duy Khoa điên cuồng tìm kiếm nhưng cũng chỉ là vô vọng. Sài Gòn này không lớn lắm nhưng chỉ một cái xoay người đi là vụt mất vĩnh viễn. Sau những tuyệt vọng tìm kiếm Hà Phương trên những góc phố, quán quen, cung đường mà hai người lui tới; sau những sự chờ đợi kéo dài thì Duy Khoa đã chọn cách đi đến nơi khác – một nơi hoàn toàn không có hình bóng của Hà Phương. Anh đã chọn nước Úc xa xôi để tu nghiệp.

Ngày Hà Phương trở lại Hà Nội cũng chính là ngày Duy Khoa lên máy bay du học. Bó hoa cúc họa mi trắng muốt tiễn chân Duy Khoa rời Hà Nội và cũng đón chào sự xuất hiện của Hà Phương sau những tháng ngày vắng bóng. Thế là, tình yêu của họ nhẹ nhàng như cánh cúc họa mi, vẫn nở giữa mùa đông lạnh buốt vẫn giữ trong tim một tình yêu đẹp. Cho dù mai sau hai người có gặp lại nhau thì tình yêu ấy qua năm tháng vẫn không bị hao mòn, vẫn giữ cho nhau một khoảng trong tim, vẫn nhói lên khi mỗi lần nghe cái tên thân thuộc mặc dù là không đến được với nhau.

Diệu Ngọc (Shophoa360)

 

 

 

CÁC TIN TỨC KHÁC:
Chuyện tình cao đẹp của hoa bất tử Những chuyện tình cảm động từ các loài hoa Sự tích thú vị về Hoa Thạch Thảo Nhẹ nhàng như cúc họa mi Loài hoa không tên Mối tình bất diệt về Hoa Dã Quỳ Em chỉ là công nhân Vẫn yêu màu tím hoa Lục Bình Chôn dấu một tình yêu
Giao hàng miễn phí: 0936 65 27 27